Giọt thời gian


Dòng sông trôi


Lời hay ý đẹp

Free VIETNAM MySpace Cursors at www.totallyfreecursors.com

Bộ sưu tập hoa lan

Tài nguyên dạy học

Quả táo vườn địa đàng

Hình động đẹp lung linh (29)

Hỗ trợ trực tuyến

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Nguoi_giau_1.swf HAPPY_WOMEN_DAY_83.swf DONG_HOI_THANH_PHO_HOA_HONG.swf Tamsunangxuan.swf Chuc_xuan.swf Chuc_2011.png Ngau_hung_giao_duyen.swf DSC_3424.jpg SN2.swf Vemienkiuc.swf Sn_ThuyMo.png Mo_chuan.swf Thuy_mo.swf Mrs_Thuy_Mo.jpg Chao_nam_hoc_moi.swf Bong_hong_cai_ao_1.swf QB__BN.swf Dem_qua_nho_ban1.swf

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Thành viên VIOLET

    Phụ nữ vùng lên

    k_anhdong_ngayle k_anhdong_catinh

    Danh ngôn cuộc sống

    Chào mừng quý vị đến với website của Thân Thị Thuý Mơ

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    CHÚC MỪNG SINH NHẬT

    QUÀ CỦA ANH HAI TUẤN

    TRÒ CHUYỆN CÙNG THÚY MƠ

    Gốc > Bài viết > Chia sẻ kinh nghiệm >

    Nụ cười sẻ chia


    Nụ cười hiền hậu của cụ già, nụ cười dịu dàng của người mẹ, nụ cười hài lòng của người thầy, nụ cười ý nhị của chàng trai, nụ cười thẹn thùng của cô gái,…tất cả đều thật đẹp, như có ánh sáng làm rạng rỡ cuộc đời này.

    Cứ mỗi lần tôi kể chuyện vui hay cười sặc sụa trong cuộc tán gẫu nào đó là y như rằng mấy đứa trong lớp lại bảo: “Tưởng cậu không biết cười cơ đấy!”. Chắc chúng nó đã quen với bộ mặt “bà già” nghiêm nghị, lạnh lẽo hàng ngày của tôi, với điệu bộ lững thững đi, lặng im ngồi mỗi dịp vui chơi hay túm năm tụm ba trong lớp. Khổ nỗi đâu phải tôi muốn thế. Chỉ tại tôi nhút nhát, không khéo ăn khéo nói, mà những chuyện bọn bạn kể chưa trúng mạch của tôi nên tôi chỉ biết dựa cột nghe cho yên phận. Chẳng ngờ vì thế mà bấy lâu nay tôi bị coi là kẻ không biết cười, thật oan uổng quá!

    Dẫu cuộc sống ban cho tôi nhiều nước mắt nhưng ít tiếng cười, tôi vẫn mong được nhìn thấy nụ cười của xung quanh. Tôi thích cái nụ cười đặc biệt - nụ cười nhăn nhó của mẹ tôi hơn là cái chau mày đáng sợ mỗi lần mẹ không vừa lòng điều gì đó. Tôi nhớ mãi nụ cười của người bạn khá điển trai  khi nhận ra chúng tôi vừa lén chụp bạn trong dáng vẻ trầm tư. Vẻ mặt quay đi bẽn lẽn, ngượng ngùng, tiếng cười bất chợt phá ra giòn và tươi như tiếng reo lên vì một phát hiện bất ngờ thú vị của bạn đã lan sang tôi. Đột nhiên tôi cũng bật cười. Nhiều khi cười chẳng phải vì cái gì ngồ ngộ quanh mình mà chỉ bởi chịu tác động tiếng cười của người khác, hay tự dưng nghĩ đến chuyện đáng cười đã xảy ra.

    Có gì đẹp bằng nụ cười? Có gì bổ bằng nụ cười (“một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ” cơ mà!). Và với tôi nụ cười cũng là con đường nối trái tim với trái tim. Nụ cười giúp người ta yêu mến chia sẻ với nhau, sâu sắc, tinh tế chỉ sau ánh mắt. Chẳng thế mà một thi sĩ đã nói: “Người ta thường bảo đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Nhưng cái miệng mới là cửa đại”. Cái miệng không chỉ để nói lời yêu thương, san sẻ mà còn để nở nụ cười.

    Và tôi đã thấy một phần tâm hồn của bạn chăng, qua ánh mắt chúng ta nhìn nhau, dẫu nhiều lần cố ý nhìn nhưng vẫn tỏ ra vô tình và muốn được nhìn vào mắt nhau lâu hơn nữa. Nhưng cái ngày bạn đi vào trong kí ức học trò của tôi là ngày bạn nở nụ cười thật tươi suốt chuyến hành trình chúng ta cùng có mặt. Lần ấy, tôi lơ đãng nhìn ra cửa sổ xe mỉm cười một mình khi thấy nắng vàng nhảy nhót trên lá biếc, lấp láy như ánh mắt, nhấp nhánh như nụ cười trên dòng sông xe chạy vút qua. Tôi đã bắt gặp bạn quay xuống trộm nhìn tôi một hồi lâu. Và như một điều thú vị, kể từ lúc xuống xe, tôi luôn gặp nụ cười hé mở trên môi bạn, dẫu mọi người đều bảo rằng, cũng như tôi, bạn là kẻ lạnh lùng. Từ khi ấy, dẫu chưa một lần tôi và bạn trò chuyện với nhau, nhưng chúng ta đã có thêm một nhịp cầu giao tiếp, không chỉ bằng ánh mắt mà bằng cả nụ cười. Có những khi tôi bối rối không dám nhìn vào mắt bạn, nhưng vẫn cười mỗi khi gặp bạn dẫu trước đó tôi có buồn bực điều gì. Không phải tôi giả tạo, mà vì hình ảnh bạn đã làm tôi cảm thấy vui vui. Và tôi cũng thấy khuôn mặt tuơi cười của bạn.

    Tôi không còn gặp bạn, đã rất lâu. Nhớ lại kỉ niệm học trò tôi biết những cảm xúc thuở xưa không phải là tình yêu tôi dành cho bạn. Nhưng tôi vẫn mỉm cười, và, như một thi sĩ, tôi muốn gom lại từng nụ cười của bạn, cất giữ chúng vào hộp - quà - lưu - niệm trong lòng. Đó mãi là giọt nắng - niềm vui của tôi, cùng với những hạt mưa - những buồn tủi một thời tạo thành xuyến xao mùa thơ dại.

    Dẫu mai này đường tôi đi nhiều cay đắng tôi vẫn thầm mong bạn luôn được cười rạng rỡ. Có thể tôi sẽ tủi thân khi mình buồn mà người khác hạnh phúc, nhưng nếu tôi được vui vẻ, tươi cười mà họ khổ đau, cau có thì điều đó cũng chẳng có ý nghĩa gì.

    Nhưng làm thế nào để chúng ta biết sẻ chia, khóc chung nỗi đau khổ và cười cùng niềm hạnh phúc của nhau? Làm thế nào để một nụ cười nở ra, những nụ cười xung quanh cũng lập tức bừng lên, tươi sáng?


    Nhắn tin cho tác giả
    Thân Thị Thuý Mơ @ 20:09 09/11/2011
    Số lượt xem: 390
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến